Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn Đang ra Truyện Chữ
Hồ sơ truyện chữ

Dụ Hoặc Đêm Xuân: Tổng Tài Phúc Hắc và Tiểu Thư Ngoan Ngoãn

50 chương đã sẵn sàng để đọc.

Đọc từ đầu Chương mới nhất
Tác giảTuyết Già
NguồnTruyện Chữ
Lượt xem∞ 5,069
Tình trạngĐang ra
Số chương50 chương
Cập nhật2 giờ trước

GIỚI THIỆU TRUYỆN

[Mỹ cường thảm · Con riêng thâm trầm phúc hắc x Thiên kim tiểu thư ngoan ngoãn]

Mãi cho đến khi vị hôn phu Lương Mục Chi bỏ trốn cùng người khác ngay trong ngày đính hôn thì cô dâu bị bỏ lại là Hứa Chi mới chợt bừng tỉnh, đau đớn nhận ra rằng chân tình chưa chắc đã đổi lại được chân tình.

Cô quay đầu nhìn về phía người đàn ông vẫn luôn âm thầm đứng sau lưng mình bấy lâu nay.

Lương Cẩm Mặc tưởng chừng bản thân đã quen với bóng tối nhưng chính Hứa Chi đã mang đến cho anh một tia sáng.

“Con người tôi có chút cổ hủ từ lúc đính hôn đến khi kết hôn rồi cho đến lúc chết cũng sẽ không đổi người.”

Anh hỏi cô: “Đây là chuyện cả một đời, em đã nghĩ kỹ chưa?”

Sau này phố thị đồn đại rằng hai vị thiếu gia nhà họ Lương vì tranh giành một người phụ nữ mà đánh nhau sứt đầu mẻ trán. Điều bất ngờ nhất là đứa con riêng Lương Cẩm Mặc lại trở thành kẻ chiến thắng.

Người đời đều nói anh lạnh lùng bạc bẽo và không gần nữ sắc, Hứa Chi cũng từng tin là như vậy.

Cho đến một đêm xuân dưới ánh trăng, bàn tay xương xương rõ ràng của người đàn ông ghì chặt lấy vòng eo thon thả, đôi môi mỏng khẽ chạm lên chiếc cổ trắng ngần. Những đầu ngón tay nóng hổi của anh chầm chậm lướt qua khiến cả hồ xuân thủy trong lòng cô rối loạn.

DANH SÁCH CHƯƠNG

50 chương
Trang 1/1 · 100 chương/trang
Chương 1: Cô cảm thấy hắn đang đùa cợt mình một vố thật lớn lazy Chương 2: Đêm nay Lương Mục Chi chỉ mang đến cho cô toàn là gió tuyết lazy Chương 3: Hắn đánh nhau vì bạn gái, bọn họ còn đi thuê phòng lazy Chương 4: Lần này Lương Mục Chi muốn cô gánh tội thay cho Trần Tịnh lazy Chương 5: Chộp lấy cổ tay cô lazy Chương 6: Hóa ra là bạn bè à lazy Chương 7 lazy Chương 8: Những gì hắn dành cho cô chỉ toàn là những lời đùa cợt vô tâm lazy Chương 9: Tận đáy lòng cô luôn cảm thấy mắc nợ anh lazy Chương 10: “Em nói em có người mình thích rồi, điều này khó hiểu lắm sao?” lazy Chương 11 lazy Chương 12: Hứa Chi chưa bao giờ làm chuyện như thế này lazy Chương 13: “Có phải em đang ở cùng người đàn ông mà em thích không?” lazy Chương 14: Muốn khiến toàn thân cô đều in đầy những dấu vết như vậy lazy Chương 15: Đêm qua hắn đã tìm cô suốt cả đêm lazy Chương 16: Cô thế mà lại kẹt giữa Lương Mục Chi và Lương Cẩm Mặc, tiến thoái lưỡng nan lazy Chương 17: Tôi không thể bỏ mặc em được, tôi làm không được lazy Chương 18: Trong giấc mơ, hắn nhìn thấy khuôn mặt của Hứa Chi lazy Chương 19: Chàng thiếu niên cô từng yêu thích đã sớm không còn ở đó nữa lazy Chương 20: Cô không những ôm lấy anh mà còn sống chết không chịu buông tay! lazy Chương 21: Sao cô lại ôm Lương Cẩm Mặc chứ, lúc đó cô đang nghĩ cái gì thế? lazy Chương 22: Lương Cẩm Mặc có phải vẫn đang giận không? lazy Chương 23: “Tôi cũng không định sống lâu.” lazy Chương 24: Cô chẳng có chút sức hấp dẫn nào đối với hắn lazy Chương 25: Cô cưỡng ép ôm người ta, cái này tính là quấy rối rồi. lazy Chương 26: Đầu ngón tay cô chạm vào môi anh. lazy Chương 27: Hắn khiến cô cảm thấy trên thế giới này cũng có người rất coi trọng cô lazy Chương 28: Con không được phụ bạc con bé lazy Chương 29: Hứa Chi hất tay hắn ra lazy Chương 30: Cô đau đến mức không chịu nổi nữa lazy Chương 31: Lúc cô thổi khí cho anh, đầu óc hoàn toàn trống rỗng lazy Chương 32: Anh vội vàng chạy đến, nhìn thấy cô lại đang dây dưa với Lương Mục Chi lazy Chương 33: “Anh Cẩm Mặc là cái quỷ gì?” lazy Chương 34: Em từng hô hấp nhân tạo cho anh lazy Chương 35: Đây là lần đầu tiên cô bị người khác chạm vào như vậy lại còn là một người đàn ông lazy Chương 36: Nếu đây là sự trả thù của em thì em thành công rồi lazy Chương 37: Hắn mời cô đi trượt tuyết, hoàn toàn không phải để xin lỗi gì cả lazy Chương 38: Lương Mục Chi nói cô là gái ngoan rất nhàm chán lazy Chương 39: Hắn nhất định phải hành hạ cô như thế này sao? lazy Chương 40: Tôi không thể mất anh ấy, tôi bắt buộc phải ở bên anh ấy mãi mãi lazy Chương 41: Lương Mục Chi nhìn thẳng phía trước, lướt qua người cô lazy Chương 42: Bây giờ nói ra, tình yêu cũng trở nên nhơ nhuốc lazy Chương 43: Anh nói: “Tối nay tôi không đi nữa” lazy Chương 44: “Vẫn muốn ở bên Lương Mục Chi sao?” lazy Chương 45: Trong đầu cô giờ toàn hình ảnh của Lương Cẩm Mặc lazy Chương 46: Lương Mục Chi, hai mươi năm giữa em và anh, coi như chấm dứt từ ngày hôm qua rồi lazy Chương 47: Ánh mắt anh rơi trên đôi môi cô lazy Chương 48: Lương Cẩm Mặc hôn lên môi cô lazy Chương 49: “Không biết lấy hơi à?” lazy Chương 50: Đối với con gái, nụ hôn đầu luôn đặc biệt lazy