Truyện Tình Rủ

TruyenViet.Pro • Nào thỏa sức đọc truyện sex người lớn 18+. Thế giới sex là đây rồi!
Truyện 18+
Truyện teen
iOnline - Đánh bài trên Mobile tốt nhất VN
Xeeng Online. Một thế hệ Casino hoàn toàn mới.
iWin - Đỉnh cao Đánh Bài Online
Bạn đang ở: Truyện sex » Truyện 18+ » Bài viết:

Tình Rủ

Vừa ở trên Mã Đà – Trị An về được một ngày, Lợi bị ngã quỵ ngay vì căn bệnh sốt rét. Bố mẹ và các chị đều quấn quýt sốt vó cả lên. Chị Hảo, chị Hường và chị Hoàng thay phiên nhau vào bệnh viện chăm sóc cậu em út. Do chị Hai và chị Năm dù gì đi nữa thì cũng phải lo chồng lo con nên thời giờ lo cho em mình cũng có hạn và thành thử ra, chỉ có chị Ba Hường chưa chồng chưa con gần như là cáng đáng hết tất cả mọi việc chăm sóc, phục dịch, hầu hạ Lợi. Từ miếng ăn, ly nước, viên thuốc, lau người, thay quần áo cho đến giấc ngủ…..một tay chị đều đảm đương chu toàn. Giống như bàn tay có ngón dài ngón ngắn, trong gia đình Lợi cũng vậy, tuy tất cả 6 bà chị đều là người tình của nó nhưng nói về tình thương thì đâu phải chị nào cũng thương nó thật lòng ; thậm chí, có người chẳng qua chỉ vì công việc để bố mẹ khỏi la mà thôi. Theo nhận xét của nó, trước kia không bàn luận chi cả nhưng hiện giờ trong số 6 người chị thì có chị Ba Hường là thương nó thật tình nhất.

Chỉ cần thấy là 7 ngày Lợi nằm điều trị bệnh tại bệnh viện thì đúng 6 đêm chị ngủ lại bệnh viện với nó cũng đủ chứng tỏ chị thương nó đến cỡ nào rồi. Năm nay, tuy chị Hường đã 29 tuổi nhưng có lẽ vì số phận hẩm hiu canh cô mồ quả nên đến giờ này mà chị vẫn phòng không gối chiếc, thậm chí ngay đến cả một người bạn trai chị cũng chưa có nữa là. Dĩ nhiên là với nhan sắc chị mặn mà hấp dẫn như vậy thì cùng phường cùng xóm cũng có một vài gã đàn ông con trai chặn đường đón ngõ nhưng chẳng hề có ai lọt vào mắt xanh của chị. Trong vòng một năm qua đã có những 3 đám mai mối đến nhà xin rước chị về dinh nhưng không có đám nào thành cả và do bố mẹ Lợi không còn mang tư tưởng phong kiến “áo mặc sao qua khỏi đầu” cho nên chị Hường bây giờ vẫn “ống chề” ; chứ nếu mà hai ông bà còn cổ hủ thì chắc chắn chị hiện tại ít nhất cũng phải có đến hai ba đứa con với người ta rồi đấy.

Trong phòng bệnh C khu khoa nhiễm Bệnh viện Bà Rịa có 4 giường bệnh gồm có Lợi, chị Hường và 3 bệnh nhân kèm theo 3 thân nhân nữa, tổng cộng là 8 người tạo thành một cộng đồng sống rất vui vẻ, hòa thuận và giúp đỡ lẫn nhau. Cộng đồng này nói riêng cũng như toàn khu khoa nhiễm nói chung, nhìn qua khỏi cần phải hỏi, ai ai cũng đều biết chị Hường và Lợi là hai chị em ruột vì hai chị em có khuôn mặt giống nhau như khuôn đúc. Do vậy chắc chắn ai ai cũng đều phải giật mình kinh ngạc đến nổi ngã ngữa ra mà chết nếu mà họ biết được hai chị em đã từng là người tình của nhau cũng như là con chị đã từng trao tặng trinh tiết cho thằng em. Đó chính là bí mật của hai chị em từ năm ngoái đến tận bây giờ vẫn chưa bật mí, vẫn còn chôn chặt cùng với ký ức thời gian. Dĩ nhiên sau hai lần làm tình ở khu rẫy tại Núi nhọn, khi trở về Bà Rịa thì hai chị em tuy thực sự là gần gũi nhau nhưng trong gia đình còn người ra kẻ vào nên đôi lúc hứng tình, phải nói là cả hai không dám manh động vì sợ lộ tẩy ra là chết cả chị lẫn em. Có lần, khi dự đám cưới con cậu Dũng ở Sài Gòn về mấy ngày sau, chị Hường vui mừng vô hạn vì bỗng dưng Lợi ngỏ lời muốn yêu chị ; nhưng vì sợ gia đình nên chị đành phải nói dối thằng em là chị đang có tháng đành phải hẹn nó ngày khác. Vào những tối ngủ lại bệnh viện, dĩ nhiên là chị Hường và Lợi phải nằm chung giường với nhau nhưng vẫn không hề có chuyện gì xãy ra giữa hai chị em cả ; phần do Lợi mệt mỏi sau những cơn sốt rét và thấm thuốc uống sau bữa ăn, phần do chị Hường cũng mệt mỏi sau một ngày quần quật hết việc nọ đến việc kia nên khi nằm xuống là lăn ra ngủ như chết, vả lại đây là phòng bệnh chứ nào phải phòng trọ đâu mà dám?

Chỉ có một lần, vào lúc chạng vạng, khi chị trao ly nước cho Lợi uống thuốc, bất chợt chị phát hiện ra ánh mắt thèm khát của thằng em đang hau háu nhìn vào chổ ngực áo chị hơi hở rộng do cổ áo khoét sâu xuống. Chị Hường dĩ nhiên không dám la em, chỉ lẳng lặng bỏ đi ra ngoài với hai gò đỏ bừng. Sáng thứ tư, sau đúng một tuần nằm viện, Lợi được cấp giấy xuất viện về nhà và trên đường về, chị Hường cho nó biết là bố mẹ, chị Hảo cùng gia đình chị Hoàng hôm qua đã lên xe đi Nha Trang dự đám cưới con một người bà con trong thời gian một tuần. Lợi chẳng nói gì cả cho tới khi về đến nhà, nó cảm thấy buồn ngủ nên vội vã lên phòng ngủ của nó ở trên lầu, cởi áo chemise và quần tây ra, chỉ còn áo thun ba lổ và quần đùi, nó lăn ra giường đệm đánh một giấc mê mệt chẳng biết đến bao lâu. Nó chỉ choàng tỉnh khi chị Hường vào phòng lay gọi nó dậy.
– Nè, bộ ông tướng tính ngủ tới ngày mai luôn hay sau? Dậy xuống nhà rửa mặt rồi ăn cháo đi kìa!
– Mấy giờ rồi, chị Ba?
– Gần một giờ trưa rồi!
Lợi bỗng nhoài người dậy, nắm chặt lấy bàn tay phải mềm mại của chị trong hai bàn tay của nó. Nó ngập ngừng nói khẽ :
– Chị Ba!…Tối….nay, chị…cho em… một chút…nghe… chị!
– Hổng được đâu! Có mợ Yến ….ở nhà…kìa! – Chị Hường khẽ gỡ tay Lợi ra và nói.

Nghe chị Hường nói vậy, Lợi xìu mặt xuống, lặng lẽ xuống nhà dưới đánh răng rửa mặt rồi ngồi vào bàn ăn cháo. Cả ngày hôm ấy, nó cảm thấy trôi qua thật là lâu. Sáng hôm sau, khi thức dậy, Lợi có linh tính là chị Hường đêm qua không có ngủ ở nhà vì lúc khoảng 9 giờ tối, thay vì chị Hường mang ly sữa lên phòng nó thì lại là mợ Yến. Lúc xuống nhà ăn sáng, nó dò hỏi mợ Yến xem chị Ba nó đi đâu thì mới hay chị đi Gò Rùa canh chừng rẫy dưa cho chị Năm Hoàng vì hiện giờ trên ấy đang thu hoạch dưa. Cũng theo lời mợ Yến kể, Lợi còn được biết thêm một câu chuyện thật hãi hùng giống như trong truyện kinh dị. Số là ở vùng Suối Nghệ – Gò Rùa – Hòa Long, hơn nữa tháng nay bỗng xuất hiện một con đười ươi giống đực, chẳng biết là từ rừng ra hay là xổng chuồng nhà ra. Ghê rợn nhất là con thú này đã thành tinh, cứ hể chạng vạng tối là nó bắt đầu đi lùng sục, không phá phách, không bắt gà giết vịt mà chỉ là bắt đàn bà con gái để hiếp dâm. Đã có bốn năm phụ nữ trở thành nạn nhân của nó và mang thương tích phải nằm điều trị tại bệnh viện. Hiện nay, chính quyền địa phương hai xã Hòa Long và Suối Nghệ tổ chức dân quân tuần tra, canh phòng cẩn mật ; thấy con thú dâm tặc kia ở đâu là phải bắn chết tại chổ và khuyến cáo nhân dân trong lúc đi lại cần chú ý dấu hiệu nơi đặt bẫy chất nổ. Mợ Yến lo cho chị Hường ở trên rẫy dưa chỉ có một mình thì thật nguy hiểm.

Nghe xong chuyện, cả ngày hôm ấy, Lợi như là đang ngồi trong lửa nên không thể nào yên được. Nó suy tới tính lui rồi quyết định dứt khoát là phải lên Gò Rùa bảo vệ chị Ba nó ngay nhưng nó sẽ không lên sớm vì sợ chị Ba thấy nó mới vừa bệnh xong sẽ đuổi nó về ngay. Khi đồng hồ chỉ 4 giờ 30, Lợi nói với mợ Yến là nó đi Gò Rùa chưa biết khi nào mới về rồi thay chiếc áo thun kiểu màu xanh dương và chiếc quần tây, dắt chiếc xe Honda Dame ra, nổ máy lao đi. Nó cũng không vội vàng gì cho lắm nên điều khiển xe chạy khá chậm ; dọc đường ngó thấy xe hủ tiếu bên lề đường, nó dừng xe lại vào gọi một tô hủ tiếu mì. Vì đã lâu rồi không ăn hủ tiếu, vả lại Lợi vừa mới hết bệnh rất thèm ăn nên nó ngồi ăn thật ngon lành. Ăn xong, nó còn mua thêm một bịt hủ tiếu mì giò heo để mang lên Gò Rùa cho chị Hường. Lợi nổ máy xe, chạy tiếp về phía Hòa Long, qua ngã ba vòng theo quốc lộ, băng qua Sông Cầu lên hướng Suối Nghệ. Đến đầu con đường đất rẽ vào Gò Rùa ở bên trái, thấy có một quán café bên đường, lại thèm một ly café đá, Lợi lại dừng xe vào quán.

Tại đây, nó tiếp tục nghe bốn ông trung niên vừa uống café vừa bàn tán về chuyện con đười ươi dâm tặc đang lộng hành nơi vùng đất vườn rẫy này. Họ nói con thú này còn khôn hơn cả người vì nó biết chọn lựa phụ nữ nào đẹp để hiếp và hiện nay, Tỉnh đội Bà Rịa – Vũng Tàu đã cử một trung đội lính đặc công về kết hợp với dân quân địa phương hành quân quyết tiêu diệt cho bằng được con đười ươi – quỷ râu xanh này. Lợi càng nghe càng cảm thấy thêm hồi hộp, lo sợ, tim cứ đánh lô tô vì với nhan sắc chị Ba Hường nó như vậy, nếu chẳng may lọt vào mắt con đười ươi thì chỉ có nước chết mà thôi.

Giờ chúng ta hãy nói một chút về chị Hường. Lên đây từ chiều hôm qua để thay chị Hoàng quản lý nhân công thu hoạch dưa, dĩ nhiên chị rất sợ cái con đười ươi dâm tặc kia nhưng vì công việc chị đã nhận lời làm giúp em gái mình nên chị đành phải làm mặt gan lỳ. Tối hôm qua, vì sợ nên không dám ngủ sớm vì nếu có gì thì dễ la làng hay chạy trốn, mãi cho đến khuya giấc ngủ mỏi mệt mới đến với chị Hường giúp chị vượt qua được một đêm dài đầy đáng sợ và chỉ còn một đêm nay nữa thôi. Ngay từ lúc sáng, chị đã cảm thấy bồn chồn trong người và chị đoán biết được ngay là hôm nay, thế nào Lợi – thằng em út của chị cũng sẽ mò lên đây kiếm chị cho mà coi. Thật khó mà diễn tả cho được nỗi lòng chị Hường lúc này? Miệng chị cứ lẩm bẩm nói thầm là mới vừa hết bệnh lên đây làm gì hổng biết nhưng bụng chị thì cứ trông cho Lợi lên đây thật nhanh để chị được thỏa lòng mong nhớ bấy lâu nay. 4 giờ chiều, công việc bốc dưa lên xe hoàn tất, nhân công ai về nhà nấy, chị Hường trở vào lều rẫy, cất cẩn thận giỏ đựng tiền rồi lấy quần áo ra tắm rửa. Vì biết Lợi trước sau gì cũng lên đây nên ngoài việc tắm rửa sạch sẽ bằng xà bông Camay, gội đầu bằng Rejoy, chị còn khêu gợi thằng em bằng chiếc áo váy hai dây màu tím làm nổi bật làn da trắng như bông bưởi và chị còn xịt dầu thơm, kẻ một chút chì đen vào hai mắt và đánh một ít má hồng vào hai gò má. Sau đó, chị vào bếp nấu cơm chiều ; chỉ cần vo một lon rưỡi gạo bắc lên là đủ cho hai chị em no bụng, còn thức ăn chỉ là khô đù nướng và canh hẹ đậu hủ trắng mà chị nấu từ trưa chỉ cần hâm nóng lại. Đột nhiên, chị Hường đưa mắt nhìn chiếc giường gỗ, chị tưởng tượng ra hình ảnh chị và thằng em say sưa yêu nhau trên chiếc giường này vào đêm nay, bất giác chị đỏ bừng cả mặt. Gần bảy giờ tối, vẫn chưa thấy mặt mũi Lợi đâu cả, quá mệt nên chị Hường đốt chiếc đèn dầu lớn đặt trên bàn, đóng cửa lều lại rồi lên giường nằm nghỉ cho khỏe một chút, chợt ngủ quên lúc nào chẳng hay. Lúc bấy giờ, Lợi mới rời khỏi quán café và ngồi lên xe, nổ máy chạy từ từ theo con đường đất nhỏ hẹp, ngoằn ngoèo hướng về phía lều rẫy của chị Hoàng nhờ ánh đèn pha xe máy rọi sáng.

Chị Hường không sao biết được là thân hình đầy hấp dẫn, khêu gợi của chị đang từ từ lọt vào cặp mắt cú vọ dữ tợn của con đười ươi dâm tặc ; nó đang rình chị ở sau căn lều qua khe vách hở từ nãy đến giờ đã gần 15 phút. Càng rình thì con cu nó càng cương dài ra rất to và càng lúc nó càng thở hồng hộc, nặng nề. Thân thể con thú bằng hơn cả hai người lực sỹ to con cộng lại, được bao phủ bằng một lớp lông lá đen sì và rậm rạp ; do vậy, nó mà lẩn vào bóng tối thì rất khó phát hiện thấy nó. Hai bàn tay nó thô kệch với mười móng vuốt nhọn hoắc đang bấu lủng vách lều, từ từ tét ra để chui vào chiếm đoạt người phụ nữ trong lều kia. Linh tính báo trước cho chị Hường điều không may sắp sửa xảy ra nên chị choàng tỉnh và khi con thú xông được vào trong lều thì chị đã mở cửa lều vùng chạy ra ngoài, cùng vừa lúc chiếc xe Honda của Lợi trờ tới. Biết chị Ba mình đang gặp nguy, tuy cũng sợ chứ không phải là không nhưng vì túng quá phải làm liều, Lợi lập tức dựng xe máy và chạy vào lều vớ lấy cây đèn dầu trên bàn. Lúc bấy giờ, con đười ươi cũng đã lao ra ngoài qua cửa lều và trong khi nó đang xác định hướng chạy của chị Hường để đuổi theo thì cây đèn dầu từ tay Lợi đã ném trúng lưng nó. Chẳng biết Lợi ném kiểu nào mà dầu từ trong bầu đèn thấm ướt nguyên cả lưng nó và lửa từ tim đèn bắt hơi dầu nhanh chóng cháy bùng lên như một ngọn đuốc khiến nó rống lên và lủi mất. Lợi nhìn theo thì vẫn thấy xa xa hắt lên ánh lửa sáng lên từ người con thú dâm tặc rồi quay qua thì thấy chị Hường đang tắt chìa khóa chiếc xe Honda Dame nãy giờ vẫn còn để nổ máy rì rì.
– Chị Ba, ở đây nguy hiểm quá. Chị theo em về Bà Rịa đi!

Nghe Lợi nói, chị Hường ngẫm nghĩ là lúc này ngoài rẫy không còn đống dưa nào đã hái cả, toàn bộ đều đã được xe tải bạn hàng chở đi ; vậy thì cũng đâu có lý do gì phải ngủ lại canh chừng, vả lại tuy con thú dâm tặc kia đã chạy xa nhưng rất nhiều khả năng nó sẽ quay lại không biết lúc nào, chi bằng mình cứ cao chạy xa bay trước vẫn hơn.
– Thôi được rồi nhưng em nhớ ngày mai chở chị lên đây sớm, nghe chưa?
– OK, sư tỉ! – Lợi vui vẻ trả lời
– Giờ em nổ máy xe rọi vào trong lều để chị vào thay đồ đi!
Nghe lời chị Hường, Lợi mở chìa khóa công tắc xe Honda rồi đạp cho máy xe nổ pha đèn chiếu vào lều. Chị Hường đon đả vào lều, cởi chiếc áo hai dây ra và thay bằng bộ đồ bộ bằng vải soa bông láng bóng rồi lấy giỏ tiền móc quai lên vai ; xong xuôi, chị trở ra ngồi lên yên sau chiếc xe và khi ấy, Lợi đã ngồi sẵn trên xe, chỉ việc rồ nhẹ ga, quành xe lại nhắm hướng quốc lộ chạy thẳng. Khi xe ra đến ngã ba, cả hai chị em mới hoàn hồn và an tâm trở lại vì mình mới vừa trãi qua những giây phút hiểm nguy hãi hùng nhất của cuộc đời đầy chông gai thử thách. Chị Hường ngẫm nghĩ trong đầu vậy là cuộc đời chị từ trước đến giờ, đã hai lần chị bị xui rủi nhưng cả hai lần chị đều tai qua nạn khỏi cũng nhờ có Lợi – thằng em út của chị ; vậy thì có thể nói duyên kiếp hai chị em sao có thể nói là không gắn bó với nhau như bóng với hình, như mây với gió được. Lần trước, ở Núi nhọn, chị Hường đã lấy trái tim và tấm thân trao tặng cho nó để đền đáp ; còn lần này, không biết…Nghĩ đến đây, chị cảm thấy ngượng ngùng vô cùng, úp mặt vào lưng thằng em.
– Chị Ba ơi, hai chị em mình đừng về nhà mà đi kiếm phòng trọ nghe!
Kể từ lúc lần đầu yêu nhau nơi hồ Cá sấu và lần thứ hai trong chòi rẫy vào đêm sau đến hôm nay khoảng trên dưới một năm trời xa cách, chị Hường thấy là hai chị em nhiều lúc muốn gần gũi tâm sự loài chim biển với nhau nhưng hoàn toàn là không bao giờ cơ hội đến với hai chị em cả ; chỉ có đêm nay, nếu không nhắm mắt đưa chân bước vào cuộc phiêu lưu này thì chắc chắn là từ nay đến cuối đời sẽ không còn dịp nào nữa cả.
– Chị…không biết. Em…muốn…đi đâu… thì đi! – Giọng chị Hường ngập ngừng.

Như mở cờ trong bụng, khi về đến Bà Rịa, Lợi cho xe chạy thẳng ra Chợ mới Bà Rịa, vào đường rạp hát Châu Thành hướng về Vũng Tàu rồi rẽ tay phải, dừng xe trước nhà nghỉ Hồng Ân. Chị Hường khẽ nhéo lưng nó :
– Nè, cẩn thận coi chừng gặp người quen là chết đấy!
– Chị an tâm. Hổng có sao đâu mà!
Lợi chậm rãi dắt xe vào nhà nghỉ, chị Hường ngường ngượng đi sau. Chủ nhà trọ vẫn là người phụ nữ lúc trước, khi Lợi cùng chị Nghĩa vào đây lần đầu tiên để thử thách sức mạnh của con tim. Bà ta đon đả :
– Hai chị em ở trên thành phố xuống hả?
– Vâng, dì cho hai tụi con thuê một phòng – Chị Hường lễ phép nói.
– Được rồi! Nè, hai chị em xuống đây có nghe chuyện con đười ươi dâm tặc chưa? – Bà chủ trọ bắt đầu nổ.
– Dạ, tụi con nghe rồi! – Lợi đáp.
– Hai đứa cũng đừng có sợ. Con thú đó chỉ xuất hiện trong vườn rẫy cách đây cả hơn chục cây số lận. Thế nào nó cũng bị lính bắn chết cho mà coi.

Dĩ nhiên, bà chủ trọ không thể nào ngờ được hai chị em trước mặt bà vừa mới trực diện đối đầu với con thú ghê rợn kia và may mắn thoát được nó. Lợi khều tay chị Hường nói :
– Chị Ba, lúc chiều em có mua hủ tiếu cho chị để nơi giỏ xe kìa!
Nghe thằng em út nói, tự dưng chị Hường cảm thấy đói cồn cào, chị nhớ ra là từ chiều tới giờ mình chưa có gì cho vào bụng cả. Nhận chiếc chìa khóa phòng số 2 lầu 3 từ tay bà chủ trọ, chị đưa cho Lợi và nói :
– Vậy em lên phòng trước đi! Để chị mượn bếp ga bà chủ hâm hủ tiếu lại cho nóng. Sẵn chị mua nước uống luôn thể!

Lợi lễ phép vâng dạ rồi rút chìa khóa xe máy cất vào túi quần, chậm rãi theo thang lầu lên lầu 3 và mở khóa phòng số 2 bước vào. Vì quá khứ xảy ra chỉ mới đây thôi nên rõ ràng là nó không sao lầm lẫn được, căn phòng này chính là nơi chị Tư Nghĩa đã trao tặng trinh tiết của chị cho nó và hôm nay, số phận lại run rủi nó và chị Hường tái ngộ tình yêu trong chính căn phòng này, trên chính chiếc giường này. Giữa lúc Lợi đang bồi hồi nhung nhớ chị Tư Nghĩa, tự hỏi chẳng biết giờ này chị Tư làm gì nhỉ thì chị Hường lể mể bưng 2 tô hủ tiếu bốc khói nghi ngút cùng với muỗng đũa bước vào, theo sau là bà chủ trọ với trên tay là hai chai Coca Cola và hai ly đá. Hai người bày biện thức ăn, nước uống trên nền gạch bông.
– Thôi, không làm phiền hai chị em nữa. Chúc hai chị em ngon miệng và ngủ ngon! Nói xong, bà chủ trọ quày quả đi xuống lầu.
– Sao chị không ăn đi? Chi mà hai tô dữ vậy nè? Hồi chiều, em ăn rồi chị ơi!
-Tại hồi nãy, chị có nấu thêm vào một gói mì tôm nữa. Thôi, hai chị em mình ăn đi kẻo nguội. Lúc chiều em ăn rồi giờ chả nhẽ ăn thêm không nổi sao? Hồi nãy, chị trả tiền phòng hết 85.000đ đấy. Nè, bộ em có đến đây lần nào rồi sao mà có vẻ rành dữ vậy? Sao em lại biết chổ này?
– Em đến đây làm gì cơ chứ? Chỉ đến đại thôi mà! – Lợi chối biến
– Nè, chị hỏi em phải trả lời thật nghe chưa ? Em lên Cẩm Đường có quen cô nào không?
– Làm gì có chuyện quen ai ?
– Biết đâu được em. Nhìn con mắt em long lanh thế kia thì phải nói là đào hoa hết chổ nói. Chị cấm em đấy! Em mà léng phéng với ai là chết tươi với chị đấy, rõ chưa?

Lợi im lặng, ngồi ăn hết tô hủ tiếu mì và uống cạn ly nước ngọt, nghe chị Hường nữa đùa nữa thiệt như vậy, tuy nó có vẻ hơi e dè nhưng lại định bụng có dịp sẽ chọc tức chị lại cho mà coi. Ăn uống xong, nó vào phòng vệ sinh súc miệng rồi trở ra, cởi quần dài treo nơi mắc áo ; chỉ còn củn cởn chiếc quần đùi cùng với áo thun, nó ra khóa chốt cửa phòng và lên giường nằm trước. Khoảng 5 phút sau, chị Hường từ nhà vệ sinh ra rồi chị trèo lên giường, nằm xuống gối đầu lên chiếc gối tai bèo còn lại, xổ tung tấm mền bông ra đắp lên người chị lẫn cả người Lợi. Ngó mặt chị, bỗng dưng Lợi nghĩ ngay ra được một cái cớ để chọc tức chị. Chị Hường thấy thằng em ngó mặt mình, hai gò má chị hơi hồng lên ; chị nhéo vào tay Lợi.
– Nè, không được ngó chị!
– Ủa, nhìn chị sao mà giống như đi ăn đám cưới vậy?
– Sao em lại nói vậy? Giọng chị Hường ngơ ngác.
– Không đi ăn đám cưới sao lại xịt nước hoa, kẻ mắt, đánh má hồng, lúc nãy còn mặc cả áo hai dây nữa. Nhìn chị vậy, làm gì mà con đười ươi hổng mê sao được.

Vừa nói, Lợi vừa cười sằng sặc khoái chí ; nghe vậy, chị Hường tức cành hông nhưng cũng vừa ráng cười gượng vừa đánh vừa cào cấu thằng em. Lợi cũng chẳng phải tay vừa, nó vừa cười vừa thọt lét chị rồi chẳng mấy chốc, hai chị em vừa thích thú cười vừa ôm nhau lăn lộn trên chiếc giường nệm ấm êm. Lúc này, có thể nói là hai chị em đã thực sự tìm được không gian riêng cho mình sau bao nhiêu ngày tháng cách xa mong đợi. Một chập sau, quá mệt mỏi, chị Hường và Lợi ngưng giỡn nhưng vẫn còn nằm trong vòng tay của nhau.
– Lợi, còn mấy ngày nữa em đi học? Chị Hường âu yếm vuốt tóc thằng em và hỏi.
– Còn 6 ngày nữa chị – Im lặng một lát, Lợi nói qua chuyện khác – Nè, mắt chị cũng long lanh ướt át ghê, hèn chi…

Nó tính nói là hèn chi con đười ươi mê chị nhưng sợ chị tự ái, tức lên thì khổ nên nín ngang không nói. “Hèn chi sao…???”Chị Hường vừa nói vừa dụi mặt vào mặt Lợi khiến nó bắt đầu cảm thấy xốn xang, kích thích, ham muốn khi mùi thơm xà bông Camay, mùi nước hoa, mùi phấn hồng và mùi da thịt từ nơi mái tóc chị, khuôn mặt chị cũng như thân thể chị từ từ lan tỏa vào tất cả mọi tri giác của nó.
– Chị Ba, em yêu chị nghe? Lợi nói khẽ rồi cúi xuống hôn vùi vào mái tóc đen nhánh, mềm mại, thướt tha, êm ái như nhung của chị.
-Em nói khẽ không thôi bà chủ nhà nghe được thì nguy!


- Bạn đang ở bài viết: Tình Rủ

Trang: 1 2

-------------------------------------------------------------
Từ khóa (Tag):
-------------------------------------------------------------
. kpahKhí Phách Anh Hùng
Bài viết chuyên mục
An Tôi
Canh Bạc
Thằng Em Quý Hóa
Cháu Hạnh Của Tôi
L Nó Quấy
Sao Băng
Hái Trộm Đào Tiên
Lớp Học Dâm Đãng
Tâm Sự Của Tình Yêu
Xin Cho Chút Tình
Y Tá Yêu Nghề
Chuyện Bên Giường
Tình Chị Duyên Em
Kẻ Giết Người
Nhất Lưỡi Nhị Tu